03/08/2026
Đang ở giữa xưởng mạ khay ở Thanh Hóa, mắt thì vẫn còn chữ A mồm chữ O vì núi đất to như núi, thì điện thoại reo...
Đầu dây bên kia: "Hương ơi, 20 năm ngày ra trường rồi, lớp mình họp bàn kỷ niệm đây, mày về đi!"
Tự nhiên em khựng lại các bác ạ.
Một bên là đam mê, là hành trình em vừa mới bắt đầu ở đất Thanh Hóa. Một bên là bạn bè, là 20 năm thanh xuân mới có một lần.
Đáng lý ra em còn ở lại thăm thêm mấy cơ sở nữa, còn nhiều thứ em muốn học lắm. Mà nghe tiếng các bạn gọi, lòng em lại nôn nao hết cả lên.
20 năm rồi còn gì... Nhanh thật các bác nhỉ?
Thôi thì việc học làm mạ khay còn dài, em xin phép anh Tuân và các anh ở Thanh Hóa cho em chạy về với lớp em một hôm đã. Xong việc em lại ra ngay!
Thanh Hóa - Nghệ An có bao xa đâu, tình cảm anh em mình còn mãi mà!