14/08/2026
Thân xác tôi không cần nhiều đến thế để sống. Một ít thức ăn, một nơi để ngủ, vài ngày bình yên. Chỉ vậy thôi.
Nhưng linh hồn tôi cần nhiều hơn.
Nó cần những ngọn núi nằm im dưới trời xanh, cần những dòng sông đi mãi về một nơi không ai biết, cần những con đường xa, cần gió, cần những buổi chiều deadline không gọi tên mình. Và cần những khoảng thời gian được ở một mình, rất lâu, để nghe lại tiếng động nhỏ bé của chính mình.
Tôi thường tự hỏi, vì sao con người có thể bận rộn đến hết một đời chỉ để nuôi một thân xác rồi nhìn nó già đi từng ngày.
Chúng ta kiếm tiền để mua thức ăn, mua một căn nhà, mua những tiện nghi cho cơ thể; nhưng ít khi tự hỏi linh hồn mình đã ăn gì, đã được đi đâu, đã nhìn thấy bao nhiêu bầu trời.
Rồi một ngày, thân xác ấy sẽ nằm xuống.
Nhưng trước ngày đó, tôi sợ nhất là linh hồn mình đã tắt thở từ lâu, không phải vì nó không còn sức sống, mà vì suốt những năm tháng ấy, tôi đã không nuôi nấng nó, cho nó một đời sống nào cả.
Sống không chỉ là giữ cho mình tồn tại. Mà là thỉnh thoảng, giữa một đời quá nhiều tiếng động, tôi hy vọng mình biết tìm một nơi yên tĩnh để trở về với chính mình.
Điều đó có khó không?
(St)