21/05/2026
😋💗😭🤓
[ CHƯƠNG 2 ] : NGƯỜI GIEO ÁNH NẮNG ☀️
ʕ•ᴥ•ʔ Gửi 12A3 thân thương!
Có lẽ sau này, khi đã gặp gỡ qua rất nhiều người và đi qua rất nhiều nơi, chúng tôi vẫn sẽ nhớ về một lớp học nằm ở tầng 3 khu nhà D năm ấy, dưới mái trường THPT An Dương.
Mới ngày nào còn là những cô cậu học trò lớp 10 mang theo sự bỡ ngỡ và xa lạ bước vào lớp học, vậy mà bây giờ, tập thể 12A3🎓 đã đứng trước kì thi quan trọng nhất của cuộc đời mình rồi.
Thanh xuân của chúng tôi là những tiết học ồn ào đến mức bị nhắc tên, là những trận cười vang cả lớp, là những rung động đầu đời non nớt và khờ dại. Nhưng thanh xuân ấy cũng là những ngày áp lực đến nghẹt thở. Là những đêm học đến mỏi mắt, ngủ gục trên bàn lúc nào chẳng hay. Là những lần nhận điểm thi thử không như mong muốn rồi lặng lẽ ôm áp lực vào lòng mà chẳng dám nói với ai. Có những lúc tưởng như bản thân không thể cố thêm được nữa. Nhưng rồi sáng hôm sau vẫn lại đến lớp, vẫn nhìn thấy nhau, vẫn nghe tiếng cười quen thuộc ấy và lại tự nhủ phải cố thêm một chút nữa thôi. Vì phía trước là ước mơ. Còn phía sau là gia đình, là thầy cô, là cả những kỳ vọng mà chúng tôi chưa bao giờ muốn phụ lòng.
✿ Dẫu chặng đường này có vô vàn áp lực và khó khăn. Nhưng điều khiến 12A3 cảm thấy may mắn nhất chính là luôn có cô Bùi Thị Nga đồng hành ở phía sau.
Chúng em biết mình chưa phải là một tập thể hoàn hảo nhất mà cô từng gắn bó. Vẫn có những lần lười học, những lần khiến cô phải phiền lòng, phải nhắc đi nhắc lại rất nhiều điều. Nhưng cô chưa bao giờ bỏ mặc chúng em. Điều khiến chúng em nhớ nhất có lẽ không phải là những lời dịu dàng, mà là sự nghiêm khắc tới quen thuộc ấy. Là ánh mắt cô nhìn qua ô cửa sổ mỗi giờ ôn thi. Là những lần cô mắng vì cả lớp chưa đủ cố gắng. Là giọng nói đã khàn đi sau những lần nhắc nhở, còn chúng em khi ấy chỉ biết vô tư cười đùa mà chẳng hiểu hết lòng cô.
Chúng em còn nhớ khoảng cuối năm 2024 năm ấy, khi cô từng đi qua một biến cố rất lớn. Khi đó chúng em còn quá non trẻ để hiểu hết nỗi đau của người trưởng thành, chỉ biết hỏi han cô bằng sự vụng về của tuổi học trò. Vậy mà cô vẫn đi dạy đúng giờ, vẫn đứng trên bục giảng, vẫn cố gắng mạnh mẽ trước mặt học sinh của mình. Có lẽ đến sau này chúng em mới hiểu, cô đã giấu đi biết bao mệt mỏi chỉ để học trò có thể yên tâm mà bước tiếp.
Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa thôi, 12A3 sẽ chính thức bước vào kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò rồi. Mong rằng trong những ngày cuối cùng này, các bạn sẽ thật cố gắng, bình tĩnh và mang trong mình một tâm thế thật thoải mái. Mong cho mọi cố gắng sẽ được đền đáp bằng kết quả thật xứng đáng. Hy vọng ngày bước ra khỏi phòng thi, tất cả chúng ta đều có thể mỉm cười vì đã sống hết mình cho tuổi trẻ năm ấy
Mai này, tập thể 12A3 sẽ mỗi người một hướng đi,chẳng ai biết sẽ còn gặp nhau đông đủ được nữa hay không. Nhưng tới sau cùng, chúng em vẫn sẽ nhớ mãi khoảng thời gian được sống dưới mái trường này, được là học sinh của cô Bùi Thị Nga, được là một phần của 12A3.
💌 Cảm ơn cô vì đã xuất hiện trong tuổi trẻ của chúng em bằng tất cả sự tận tâm của một người giáo viên chủ nhiệm. Cảm ơn cô vì dù bản thân từng đi qua những ngày rất khó khăn, cô vẫn luôn chọn mạnh mẽ để trở thành điểm tựa cho học trò của mình. Và cảm ơn cô vì đã để lại trong tuổi 17 của chúng em một hình bóng mà sau này nhớ lại, lòng vẫn sẽ nghẹn lại thật nhiều. "..Cảm ơn vì đã gặp gỡ"