05/08/2026
Tôi là Lan, năm nay 58 tuổi, một giáo viên đã nghỉ hưu và cũng là người mẹ đơn thân sau cuộc hôn nhân tan vỡ.
Tôi từng nghĩ rằng mình là người phụ nữ may mắn. Làm giáo viên, có một gia đình, hai đứa con khôn ngoan. Tôi đã dành hết thanh xuân để dạy học, chăm sóc chồng con, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, lo học hành cho các con. Tôi tin vào tình yêu, tin vào lời thề “trong bệnh tật và khỏe mạnh”. Thế nhưng, cuộc đời không đi theo những gì tôi tin.
Chồng tôi ngoại tình. Cú sốc ấy đến khi tôi đã ngoài 40, khi hai con đang tuổi lớn, khi tôi nghĩ rằng hôn nhân của mình dù bình dị nhưng vẫn vững vàng. Sự phản bội ấy không chỉ làm tan vỡ mái ấm, mà còn đè nặng lên trái tim và lòng tự trọng của tôi rất nhiều năm. Tôi khóc rất nhiều, nhưng tôi không muốn con mình phải chứng kiến mẹ suy sụp. Tôi chọn ly hôn, dù lúc ấy lòng đau như cắt.
Từ ngày ấy, tôi một mình nuôi hai con ăn học. Vừa dạy học, vừa làm thêm để lo tiền học phí, tiền sinh hoạt. Có những đêm chấm bài đến khuya, mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống, nhưng vẫn phải dậy pha sữa, kiểm tra bài vở cho con. Tôi cố gắng che giấu nỗi buồn, cố gắng mỉm cười trước mặt học sinh và con cái. Tôi không muốn ai thương hại, nhưng sâu thẳm bên trong, tôi thường tự hỏi tại sao mình phải chịu đựng nhiều đến vậy.
Bây giờ các con đã lớn, đã có gia đình riêng. Tôi sống một mình trong căn nhà nhỏ. Cuộc sống vất vả hơn trước rất nhiều về mặt tinh thần. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn kinh khủng, đặc biệt là những dịp Tết, những ngày lễ, hay những đêm mưa. Nhưng tôi cũng tự hào vì mình đã làm được một điều quan trọng: nuôi hai con thành người, để các con không phải mang gánh nặng từ cuộc hôn nhân đổ vỡ của cha mẹ.
Tôi học cách yêu thương bản thân muộn màng hơn. Tôi chăm sóc sức khỏe, đi dạo, đọc sách, và đôi khi ngồi một mình nhớ về những năm tháng vất vả mà mình đã vượt qua. Tôi không hận chồng cũ nữa, nhưng tôi cũng không thể quên được nỗi đau mà ông ấy mang lại. Tôi chỉ mong các con luôn bình an và hiểu rằng mẹ đã cố gắng hết sức vì chúng.
Nếu bạn cũng đang là một người mẹ đơn thân, dù ở lứa tuổi nào, tôi muốn gửi đến bạn lời này: Chúng ta mạnh mẽ hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Dù cuộc đời có lấy đi những gì, thì tình yêu thương chúng ta dành cho con cái vẫn còn nguyên vẹn. Và chính điều đó sẽ là ánh sáng dẫn lối cho chúng ta tiếp tục bước đi.
Tôi là Lan, 58 tuổi, một người mẹ, một người giáo viên cũ, và là một người phụ nữ vẫn đang học cách chữa lành và sống tiếp.